
Tôi không biết đó là loài cây gì …
15 năm trước và bây giờ vẫn vậy . Cái tên của cây cổ thụ đó tôi vẫn không biết …
.
.
.
Trong hồi ức của tôi , cây cổ thụ đó luôn chiếm một vị trí nhất định . Tuy có thay đổi nhưng mảnh ký ức đó luôn hiện ra rất rõ mỗi khi tôi nhớ về nó . Cứ như thể nếu tôi nhắm mắt lại , sẽ có cảm giác như tôi đang được đứng dưới bóng râm của tán cây xanh mượt mà đó . Thời gian cũng không đủ sức để xoá mờ nó …
Bởi vì …
… Đó là mảnh ký ức mang một màu xanh rất đẹp…
Tôi không biết màu xanh đó gọi là gì , nó pha chút xanh nõn chuối nhưng lại ánh biếc màu xanh ngọc bích . Mà không đôi lúc nó lại hơi ngả màu xanh lá mạ thế nhưng nếu nhìn từ xa thì lại mướt màu xanh cốm … Cứ như thể nó là tổng hợp của những màu xanh đẹp nhất hoà trộn lại với nhau … Màu xanh đó lưu vào trong tâm trí tôi từ lúc tôi mới chỉ là một đứa bé 3 tuổi , lũn cũn theo mẹ tới trừơng . À , trừơng cấp 1 mẹ dạy chứ không phải trừơng mẫu giáo tôi học đâu nhé . Trong khoảng trống của ký ức , mọi thứ hiện ra rõ ràng như thể một thước phim cũ , được quay chậm để tôi nhận ra từng đừơng nét chuyển động . /
…
Gió thổi những luồng thật nhẹ .., đủ khiến không khí hơi xao động …
Cái cây đó nép mình ở đằng sau khoảnh đất trống phía gần khu vừơn trừơng . Bãi đất bằng nhỏ gần nhà để xe là nơi mà học sinh thừơng hay ra bắn bi , đá bóng . Mỗi khi ra chơi ở đó ầm ầm như một công trừơng vậy , hoàn toàn trái ngược với giờ vào học . Tôi cũng không rõ cái cây đó được trồng từ khi nào . Bởi vì mẹ kể khi mẹ sinh tôi thì cái cây đó đã vươn cao , cành lá sum suê . Đã là một cây cổ thụ rồi . Nói là cây cổ thụ nhưng gốc cây không vươn xa như những cây lim , xà cừ trồng ở trên sân trừơng . Thân cây hơi giống thân của cây bồ đề thì phải . Nhưng tán cây thì rộng lắm , che cả một khoảng đất .
Nhớ rõ sự thay đổi của cây cổ thụ theo từng mùa . Sự thay đổi đó cũng giống như cây bàng vậy . Rõ rệt đủ để những ngừơi vô tâm cũng có thể nhận ra .Bằt đầu từ mùa đông nhé … Mùa đông cây rụng lá , trơ trụi , cành cây như những cành củi khô , nhìn như một ngừơi lữ khách già nua đang mệt mỏi chìm dần vào giấc ngủ . Cứ nghĩ cây đã không còn sự sống .Thế mà cuối đông , lập xuân , những chồi non bé xíu , màu nâu nhạt … Nâu nhạt chứ không phải xanh biếc đâu nhé . Những chồi non đó mới đầu bé lắm , đến mức chẳng ai nhận ra chúng . Thế mà thoắt cái những cơn mưa phùn mùa xuân đã thổi lớn những chồi non đó . Mấy hôm sau đã nở bung , lá xanh như những dải lụa mềm , phất phơ trong gió . Như thể cây cổ thủ trẻ ra mấy chục tuổi trong màu áo mới . Tán cây cổ thụ rộng lắm và đứng dưới tán cây thì lá che kín không nhìn thấy khoảng trời , Mùa hè cây phủ bóng . Như thể đứng dưới tán cây là một thế giới khác . Mát . Ẩm .Còn ngoài kia thì đầy nắng , rực sáng … Màu xanh của cây theo tôi vào những giấc mơ lúc trưa hè đứng bóng , dịu êm như ly nước chanh thơm dịu . Mùa thu vàng sắc lá. Cây thay lá như cởi bỏ tà áo đã bạc màu bởi những cơn mưa mùa thu uớt át. Cây lặng lẽ đứng ngẩng mặt nhìn trời. Ngao ngán. Thế mà khi nắng lên. Cây như phủ lên mình tấm áo hoàng kim… Huy hoàng giống ánh chiều tà đang dần mất trên những đợt sóng hồ tây.. Cây cổ thụ đó … bao năm rồi vẫn không thay đổi … Cứ nghĩ là như thế .
.
.
.
Mấy tuần trước tự nhiên đi qua trừơng , tự nhiên lại múôn ghé vào xem … Thế nhưng mọi thứ thay đổi rất nhiều . Cây cổ thụ đó sẽ mãi là ký ức …
.
.
.
Cho đến bây giờ … tôi vẫn không biết tên loài cây đó . Một loài cây có màu lá xanh như cổ tích . /
Cho tôi .
..PS : hình mang tính minh hoạ… cái nì viết lâu rồi… h tự dưg hôm trc qua trừơng lại nhớ ra.. ừ .. Mọi thứ đều thay đổi… Mất đi nhưng không có nghĩa là không còn tồn tại nữa… thực ra hom trc đi qua chợ j đó mà mình ko biết tên đã nhìn thấy 1 cây y hệt như vậy… ừ .. đâu đó …
?