Có một ngôi làng đẹp lắm! Cũng ở gần đây thôi. Đẹp vì ở đó có cánh đồng cỏ xanh bát ngát, trải dài tít tắp mãi, bên mặt hồ phẳng lặng. Vào mùa hè, Cái màu xanh ấy hòa với cái rực rỡ, chói chang của màu vàng nắng, và quyện vào hương thơm lựng của gió, cánh đồng lại càng rực rỡ hơn. Đẹp hơn. Tôi chỉ nhớ hình ảnh mùa hè của nó mà thôi, vì mẩu chuyện này cũng xảy ra trong những tháng ngày của mùa hè.
Ở một góc nhỏ trên cánh đồng mà màu trắng tim tươm, của nhưng bông cúc dại xinh xắn, với trái tim màu vàng. Tiếp đó là cây sồi già nua. Với nước da sù sì, và mái tóc xù xanh rì. Cái bóng của cồng kềnh của lão là cứ lòa xòa hết cả.
Không, không, nhân vật chính của chúng ta ở đây cơ mà: tên nó là Hòn Đá. Hòn Đá luôn tự hào về bản thân mình. Nó luôn cho rằng mình là tầng lớp trên so với, đám đất cát nhỏ nhoi vị đám cỏ kia cưỡi lên đầu lên cổ. Nhưng thật ra nó cũng không biết nguồn gốc của chính mình. Ấy thế nhưng cứ biết rằng nó hơn khối lũ dân đen kia là đc rồi- Nó luôn nghĩ thế đấy. Mà thật ra người ta thì cũng có ai ưa gì nó đâu, thân hình thì cũng bé tí một mẩu, to được hơn ai là mấy, cũng chả làm đc gì ra hồn, thế mà lúc nào cũng huênh hoang. Dào, nói thế nói nữa cũng bằng thừa, đối với nó chẳng qua cũng chỉ là lời lũ dân đen. Rồi thì mấy khóm cỏ cũng điều ra tiếng vào lắm. Dào, lời đã bà ấy mà, hơi đâu mà nghe cho mệt sức. Rồi thì lại tự nhận mình có họ với cả lão Sồi. Điều này làm một kẻ kiêu ngạo như lão Sồi khó chịu lắm.
Nhưng thật ra nó cũng buồn vì bản thân mình, thân trai tráng, nhưng có bao giờ tự mình đi được đến đâu, nếu không có đứa nào đá nó một cái. Hơn thế nữa, nhìn khắp nơi nó thấy ai cũng có thể làm được một điều gì đó, cứ cho là có ích đi. Còn riêng Hòn Đá? Nó chẳng làm được một chuyện gì cả.
Hôm nọ, có một thằng bé đá nó xuống đoạn gần hồ. Vậy là nó đã chuyển nhà lần nữa. Lần này hàng xóm của nó đẹp lắm. Là những cô Bồ Công Anh. Vẻ đẹp lạ kì ấy lôi cuốn nó. Sao lại có một sinh vật đẹp như thế trên thế giới này cơ chứ? Tấm thân yếu ớt màu xanh, nâng đỡ mái tóc bông bồng bềnh, màu trắng muốt, bàn tay màu xanh nhạt, cũng nhỏ nhắn và mềm mại làm sao.
Vậy là nó hiểu, nó đã thích nàng. Nhưng cô nàng kiêu căng nhất mực từ chối.
” Người đâu mà chẳng làm được chuyện gì cho ra hồn! Cả đời chẳng làm đựợc điều gì có ích! “
Đó là lỗi của nó hay sao? Nó cũng dằn vặt về điều này lắm, tại sao nàng không hiểu cho nó. Nó không biết sẽ phải làm gì cả. Chuyện có ích? Chuyện ra hồn là thế nào? Nó thở dài, giá như nó có thể khóc.
Ngày qua ngày, nó vẫn không tìm ra câu trả lời, điều này còn đáng buồn hơn việc, bị nàng Bồ Công Anh ngoảnh mặt quay lưng.
Rồi một ngày, có một cô bé đến ngồi bên cạnh nó, trong cái khoảnh khắc nó đang buồn khổ nhất. Cô bé có khuôn mặt rạng rỡ, hạnh phúc, với dáng như đang đợi chờ ai. Hòn Đá nghĩ rằng cô đang an ủi nó, bằng sự im lặng dịu dàng, có lẽ chỉ cần như thế thôi là đủ. Ngày hôm sau, hôm sau nữa, cô bé lại đến ngồi bên “nhà” nó đợi chờ, và tiện thể an ủi một kẻ đáng thương bằng cách im lặng.
Nỗi buồn cũng dần vơi đi.
Chỉ có điều, đã bao ngày cô bé đợi chờ ai đó, mà không có ai đến cả, cái tâm trạng vui vẻ háo hức lúc đầu, dần biến mất. Cho đến một ngày, không thể chịu nổi nữa, cô khóc. Hòn Đá thấy vậy, cuống lên lo lắng, nó thương bạn nó quá. Nhưng thân nó vô dụng nó không thể làm được gì cả. Chỉ biết đưa mắt nhìn, nó hiểu rằng cô cần an ủi, và nó im lặng, ngồi cạnh cô. Giống như cách cô đã an ủi nó. Hi vọng rằng cô bé cũng sẽ thấy khá hơn.
” Giá như nỗi buồn là gió. Rồi gió sẽ qua đi, sẽ không sao hết cả”
Nó cho rằng cô bé có thể nghe được lời nó nói. Rồi nó lại im lặng hồi lâu. Chẳng có ai ở bên nó lâu và chia sẻ nỗi buồn cùng nó giống như cô gái này. Nên nó nghĩ rằng mình làm tất cả đến cô bé hết buồn. Nhưng bây giờ nó chỉ có thể ngồi an ủi cô trong im lặng thế này. Mong cô bé sẽ bình tâm hơn.
Lúc lâu sau, cô gẩng mặt lên, gạt hết nước mắt đi. Và tiện tay ném thẳng hòn đá xuống nước.
Nhưng cô đâu biết rằng, Hòn Đá đã lo cho cô đến như thế nào, đã an ủi cô ra sao? Suy cho cùng nó cũng chỉ là hòn đá mà thôi.
Tuy nhiên Hòn Đá lại rất vui, nó cho rằng mình đã làm được một việc tuyệt vời. Cô gái đã ném nó đi, nhưng nó lại nghĩ rằng đó là cách vứt bỏ nỗi buồn. Nó đã làm được một việc có ích, nó cười và chìm dần xuống nước.
” Đám dân đen, những khóm cỏ, lão Sồi, và Bồ Công Anh, có nhìn thấy không, tôi đã làm được một điều tuyệt vời!”
Sống có nghĩa là sẻ chia.
From Phương Chi’s blog
Tôi đọc câu truyện ngắn này trong blog của một ngừơi bạn thân . Cô ấy hay có những entry thật nhẹ giống như là gió vậy . Và không hiểu sao tôi lại nghĩ ” hòn đá trong câu truyện có ngốc không . Hình như khi đọc Giỏ trái cây tôi cũng đã nghĩ về điều này… Đôi lúc trong dòng suy nghĩ miên man chẳng tới đâu của tôi tư dưng gián đoạn bởi những luồng suy nghĩ bất chợt .. : Sống có nghĩa là sẻ chia thật à ? . Ừ , chẳng ai giữ gì cho riêng mình . Cứ khư khư giữ lấy một thứ gì đó đến mãi mãi được không ??? Nếu không cho đi thì làm sao có thể nhận được … Cứ như thể cuộc sống là .. Như lời Yuuko_sama đã nói . À , cũng không hẳn . Dừơng như trong cuộc sống của chúng ta , ta luôn phải trả giá cho những thứ ta cho đi hay nhận lấy . Nhưng dù cho mọi thứ có vẻ như không cân bằng thì thực ra cái giá phải trả lại là “vừa đủ “, không quá ít mà cũng không quá nhiều . Là bằng giá .. Nhưng là biết làm sao được nhỉ ? Ngừơi ta cứ hay nói : phải mất đi thứ gì thì mới thấy giá trị của nó …Sao họ không nghĩ là khi mất đi thứ gì đó thì sẽ có thể nhận được một thứ khác . Và giá trị của nó là như nhau ??? Quanh đi quẩn lại , lại nghĩ : Mọi thứ là đương nhiên …
Như vẫn nói :
Đó là tất nhiên ..
Thế nên hẫy để mọi thứ là tất nhiên như Yuuko_sama đã nói đi ..
Cũng sẽ quên mau ấy mà bởi vì chẳng có gì cả .. Nhiều lúc cứ suy nghĩ quá lại thành ra tự làm mình tổn thương .. Cứ lờ đi … Thờ ơ một chút thì sẽ tốt hơn ? Nên nghĩ cho mình trước … phải tập cho quen đi .. chứ không rồi sẽ lại tổn thuơng …
.
.
.
Dừơng như Trà của hôm nay đang thay đổi .. Lúc chiều Thịnh nói với mình như vậy ..
